Khi tình yêu là định mệnh

0

– Có bao giờ anh chờ em?

– Cũng có lúc anh nghĩ mình lạc mất em!

– Vốn dĩ chúng ta chưa lạc mất nhau

Chỉ là chưa đến thời điểm gặp lại mà thôi.

***

Tôi gặp em vào một ngày mưa, hôm đó chính tôi tận mắt thấy em cãi nhau to với một người đàn ông, người đó tát em và đánh em, em nhìn thấy tôi, ánh mắt cầu xin. Nhưng tôi là một chàng trai bất cần với mọi thứ, việc của thiên hạ, để thiên hạ lo chứ, tôi lạnh lùng bỏ đi.

Nhưng có vẻ duyên phận của tôi và em chưa kết thúc ở đó. Tôi lại gặp em vào buổi tối trời mưa phùn, trong công viên trước khuôn viên nhà của tôi. Em mỉm cười nhìn tôi, tôi thấy em rất quen thì em tiến lại gần tôi:

– Em là Mai, rất vui được biết anh.

– Cô là ai? – Tôi đi giật lùi, ánh mắt em lạnh lùng làm tôi sợ.

– Là người anh đã gặp vào tình huống xấu hổ đó, người đó là ba của em.

– Uhm, nếu cô không có gì để nói thì tôi về đây – Tôi toan bỏ đi, vốn tôi không thích con gái chủ động thế này.

– Anh có thể cho em ở nhờ nhà anh được không, em sợ ba em.

Tay em lạnh ngắt níu lại cánh tay tôi, ánh mắt em ngân ngấn nước, tôi nhớ lại ánh mắt cầu xin của em lúc ấy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đồng ý, em và tôi chung nhà bất đắc dĩ từ đó. Với lại bản thân tôi nghĩ…dù gì đêm hôm đấy một phần tôi cũng có lỗi.

khi-tinh-yeu-la-dinh-menh-cua-kiep-truoc

Em là một cô gái thông minh, em chu toàn sắp xếp tất cả mọi thứ trong nhà tôi, có lẽ em biết ở nhờ nhà tôi cũng chẳng thoải mái gì cho tôi. Em chỉ ở nhờ vào buổi tối vì em nói buổi trưa em đi làm, công ty em ở xa nên trưa em ở lại đó. Thôi thì thế cũng tiện cho tôi, buổi tối có người ở trong nhà cũng ấm cúng.

Ít sáng nào tôi được ngồi ăn sáng với em, em rất siêng dậy sớm và nấu cho tôi những món ngon dẫu tôi phải thêm một công đoạn là hâm nóng lại. Nhưng mà với bản tính thằng đàn ông mới bước ra đời, có thì còn hơn không. Cho đến một ngày khi tôi trở về nhà, tôi thấy em đang loay hoay nhón nhón chân quét đống mạng nhện ở trên trần nhà. Đôi mắt đen láy thông minh, dáng người nhỏ nhắn, bỗng dưng tôi thấy thương em. Tôi lấy tay đỡ cho em.

– Anh không cần giúp em đâu, em làm được mà. – Em nhoẻn miệng cười, giờ tôi thấy nụ cười của em rất đẹp.

– Tôi giúp được mới giúp chứ . – Tôi luôn thích đáp lạnh lùng như vậy

You might also like More from author

Leave A Reply

Your email address will not be published.