Phía sau nụ cười của người con gái

0

phía sau nụ cười của người con gái chỉ là những giọt nước mắt, đắng cay, đau khổ, hụt hẫng và đầy gian khổ.

Người ta nói cười là một niềm hạnh phúc nhất của đời người. Nụ cười được xem là sự kết tinh của niềm vui và hạnh phúc, còn đối với cô nụ cười là những dòng nước mắt cứ thay nhau lăn dài trên khóe mi nhỏ bé.

Khi đứa con của cô chào đời, cô hằng mong người đầu tiên được ẩm đứa con trên vòng tay âu yếu à ơi là chồng cô. Ngay cả trong giấc mơ cô cũng nghĩ như thế, nhưng sự thật lại phũ phàng, chẳng qua cô chỉ mơ tưởng mà thôi. Con cô làm gì có ba chứ. Nghĩ đến đó mà lòng cô buồn hiu quạnh.

Nhìn những chiếc giường kế bên, một người phụ nữ bế đứa con mình trên tay, còn người chồng thì cười tít cả mắt vì đứa con đầu lòng của anh ta đã ra đời an toàn, anh ta cứ tập cho con nói “gọi ba đi nào con” nhìn anh ta có vẻ hạnh phúc lắm. Nếu như cô có chồng thì lúc này đây chắc chồng cô cũng sẽ hạnh phúc như anh kia đúng không? Một câu hỏi hoài nghi rất mơ hồ và rất xa xăm cứ len lỏi trong đầu cô.

Ngày ấy khi quyết định rời khỏi ngôi trường đại học để đi kiếm miếng ăn, chăm lo cho gia đình, lòng cô cũng bứt rứt lắm, thật lòng cô không nỡ rời xa ngôi trường dấu yêu. Cứ mỗi lần đi học cô cảm thấy rất vui chẳng bao giờ muốn từ bỏ ngôi trường chút nào cả.

Có một biến cố đã xảy ra với gia đình cô. Đang là sinh viên năm thứ 2 của một trường danh tiếng trong Sài Gòn và có học lực khá giỏi, vì hoàn cảnh cô bắt buộc phải tạm ngưng việc học để đi kiếm tiền lo tiền thuốc cho ba và chăm sóc cho mẹ và đứa em trai. Ba cô bị tai nạn trong một lần theo đoàn tàu đi đánh bắt cá, sau khi phục hồi sức khỏe dường như thể trạng của ông không được như trước. Mẹ cô là người phụ nữ rất yếu đuối, sức khỏe của bà không được tốt, bà không thể làm bất cứ việc nặng nhọc nào nếu không căn bệnh tim của bà lại tái phát.

Rời xa ngôi trường yêu dấu, rời xa bạn bè, rời xa trang sách vở là một điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến. Cô cứ nghĩ mình đang sống trong niềm hạnh phúc hơn bất cứ ai, cô luôn yêu đời mọi lúc mọi nơi, luôn kể cho các bạn cùng lớp nghe  về  nhiều câu chuyện làng chài ở quê cô và những cuộc hành trình đi đánh bắt cá của ba cô, gian nan như thế nào. Thế nhưng điều gì đến sẽ đến, giờ đây nụ cười của cô không còn niềm nở như trước, cũng không còn vô tư nhí nhảnh như ngày nào, mà thay vào đó là một nỗi lo âu. Cô quyết định từ bỏ việc học để đi làm kiếm tiền chăm lo cuộc sống gia đình. Bỗng dưng từ một cô bé hồn nhiên vô tư cô lại biến thành một cô gái đầy trầm tư lúc nào cũng âu lo, buồn bã không biết làm cách nào để kiếm ra nhiều tiền để chăm sóc cho gia đình. Từ ngày chữa bệnh cho ba, giờ tài sản nhà cô cũng đã cạn kiệt, trong nhà không còn gì có giá trị để đem bán cả, tất cả mọi thứ đều đem bán chữa bệnh cho ba cô hết rồi.

Cô bắt đầu xin vào làm công nhân cho một công ty giày dép. Từ khi bắt đầu vào công việc làm thuê làm mướn cho người ta, lúc nào cô cũng cảm thấy tủi thân, nhục nhã và khó khăn lắm. Biết là thế, cô vẫn tiếp tục làm việc, nhục nhã, tủi thân, xấu hổ không cho cô miếng ăn và cô vẫn nhẫn nhịn để sống. Lúc nào cô cũng tự nhủ với lòng mình là phải cố gắng, bị chửi thì sẽ nghe, không được cải lại, vì mình làm công cho người ta mà. Những lúc bị chửi, bị la mắng chỉ cần nghĩ đến gia đình thì mọi nỗi buồn của cô dần tan biến và cô vẫn sẽ tiếp tục làm công việc của mình. Vì công ty có kí túc xá cho công nhân nên cô đỡ phần nào kinh phí chi tiêu mỗi tháng. Cô làm rất nhiều, chẳng buồn nghỉ ngơi chút nào cả, ngày nào cô cũng đăng kí lịch tăng ca để kiếm thêm tiền để gửi về cho gia đình. Mỗi tháng như vậy cô kiếm được khoảng 5 triệu, 4 triệu cô gửi về cho gia đình còn 1 triệu cô cố găng ăn tiết kiệm cho đến cuối tháng. Sống ở kí túc xá cô chẳng quen chút nào, nếu như ở nhà thì cô sẽ có một không gian yên tỉnh nhất, muốn làm gì thì làm, không cần câu nể ai cả. Còn trong kí túc xá khu tập thể này khác, một phòng ở mà chứa tới 12 người, sử dụng nhà vệ sinh và nhà tắm chung, mặc dù cảm thấy rất khó chịu nhưng cô vẫn đành phải chấp nhận thôi, vì cuộc sống mà, phải có người này người kia thôi. Có nhiều lúc cô bị mấy đàn chị trong phòng kí túc xá bắt nạt và cố tình gây sự, lúc đầu cô nhịn bọn chúng nhưng lâu dần chịu đựng không được nữa thế là đã có cuộc chiến trah giữa cô và mấy người trong đó. Mấy đàn chị trong phòng cô đã hợp tác với nhau và khai báo với chị trưởng nhà là tất cả mọi hành động đều do cô mà ra. Cô uất ức lắm, nhưng chẳng biết phải làm thế nào cả, rồi cô dọn áo ra ngoài kí túc xá và kiếm một phòng trọ gần đó để tiện đường đi làm.

Mỗi lần ba mẹ cô gọi điện hỏi tình hình của cô giờ ra sao rồi, chẳng bao giờ cô thốt nên lời rằng “ mẹ ơi, con muốn về nhà với mẹ, cuộc sống ngoài xã hội khó khăn với con quá, con bị các đàn chị suốt ngày ức hiếp và bắt nạt” và cô vẫn cười tươi như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra, cô chỉ nói với mẹ rằng cô sống rất tốt, chỉ cần ba mẹ cố gắng giữ gìn sức khỏe là được rồi. Nhiều lúc cô nhớ nhà, nhớ gia đình muốn phát điên, muốn được về nhà làm nũng với mẹ lắm, nhưng thật sự không thể, vì cô phải tập co mình đứng vững trên đường đời gian khó này.

Từ khi dọn ra ngoài phòng trọ, cuộc sống của cô trở nên khó khăn hơn nhiều. Vừa đóng tiền trọ, vừa lo tiền ăn, vừa gửi tiền về cho gia đình, bao nhiêu thứ việc mà cô phải lo, cô cảm thấy mệt và muốn từ bỏ mọi thứ xung quanh mình, nhưng cứ nghĩ đến nụ cười của ba mẹ của đứa em trai cô  có thêm động lực để tiếp tục sống và cố gắng kiếm tiền nhiều hơn nữa. Chính tại khu nhà trọ này đã nảy sinh một mối tình dang dở của cô và để lại cho cô bao niềm chua xót.

Cô bắt đầu làm quen với anh hàng xóm, nhìn anh cũng rất điển trai, lịch sử và nghiêm túc, đặc biệt anh rất yêu cô. Thấu hiểu được hoàn cảnh của cô nên anh càng đồng cảm với cô nhiều hơn. Từ khi chuyển ra ở trọ cuộc sống của cô ngày càng bấp bên hơn, ngoài thời gian đi làm trên công ty cô còn đi làm thêm vào những ngày chủ nhật và những thời gian rãnh rỗi không tăng ca, để kiếm thêm nguồn vốn gửi cho gia đình. Trớ trêu thật đấy, cuộc sống đi làm thêm với cô cũng cực nhọc thật, lại phải đấu đá nhau nữa sao. Thừa hưởng một khuôn mặt xinh xắn, làn da trắng nõn, cô luôn bị mọi người làm chung ganh ghét. Công việc làm thêm của cô là đi bán hàng trong shop quần áo, cứ tưởng là công việc này đơn giản lắm nhưng mà phải cạnh tranh. Ai bán được nhiều sản phẩm thì tháng sau sẽ dành được nhiều tiền thưởng. Cô làm việc rất chăm chỉ, chỉ mong sao bán được nhiều hơn để nhận thêm tiền thưởng, với khuôn mặt khả ái, giọng nói dễ thương cô được nhiều khách yêu mến và đa số là họ lựa chọn sản phẩm của cô. Nhưng tất cả những cái mà cô bán được đều bị mấy đứa kia dành hết và chỉ còn vọn vẹn trong cô là vài cái sản phẩm, tháng đó cô cũng không nhận được tiền thưởng nào cả.

Người ta nói cái gì cũng vừa vừa thui, bóc lột quá có ngày thì tức nước vỡ bờ. Quả thật đúng là như thế. Cảm thấy không chịu được nữa thế là cô đã có một trận đánh no đòn với mấy người làm xấu tính.

– Cô làm cái gì vậy, đừng thấy tôi hiền mà làm tới nha.

– Cô mà hiền à, đánh cho mày chết này,mày tưởng mày có khuôn mặt xinh là ngon à, có bọn tao ở đây mày đừng hòng bán được cái áo nào nha con.

Cả đám xúm lại đánh cô, vì sức yếu nên cô không thể đánh trả lại, chẳng qua chỉ vô tình lỡ tay cô lấy ve chai gần đó đập vào đầu con nhỏ kia, con nhỏ bị đưa đi cấp cứu và cô thì bị đuổi việc.

Hụt hẫng, cô đi lang thang trên mọi nẻo đường khắp phố cùng với những ánh đèn mập mờ, ở đâu đó xuất hiện trên khóe mi của người con gái ấy một dòng nước mắt thầm lặng. Cô chẳng thể trách ai, có trách thì trách con người vô tình, vô tâm, chỉ có miếng ăn mà dành dựt nhau đến thế sao, đối xử với nhau còn tệ hơn loài cầm thú. Trên con đường không bóng người , chỉ có cô và ánh đèn ban đêm cùng những niềm ưu tư lo lắng cho gia đình. Có lẽ lúc này đây niềm an ủi cuối cùng còn lại với cô là gia đình thân yêu, cô lấy điện thoại định gọi về nhà nhưng một tên trộm ở đâu xuất hiện dựt cái điện thoại duy nhất của cô. Cô la hét lên, nhiều ngườ đi qua con đường ấy cũng chẳng ai để tâm đến lời cầu cứu của cô. Cái nơi thị thành này, sao kì lạ đến thế, bọn trộm xuất hiện trước mặt mà chẳng có ai ra tay giúp đỡ cô chút nào cả, xã hội bây giờ rối loạn hết rồi sao, cô nghĩ thế đấy. Và cô tiếp tục lang thang trên con đường hẻo lánh ấy, gió hiu hiu se lạnh khiến cô cảm thấy cô đơn và trống vắng nhiều hơn.

Gần 11h giờ rồi mà vẫn chưa thấy cô về nhà. Anh liền lấy xe chạy đi tìm cô, khắp mọi gốc ngách trên đường phố mà hai đứa từng hẹn hò. Anh hơn cô khoảng 5 tuổi, là con trai duy nhất của một gia đình danh giá. Vì không muốn làm theo sự sắp đặt của ba mẹ nên anh đã bỏ trốn  khỏi nhà. Anh không muốn lấy người anh không yêu, điều anh cần trong cuộc sống này là mong muốn lấy được người vợ hiền ngoan, và người anh yêu nhất. Và anh đã tìm được cô, cô gái duy nhất và mãi mãi anh nguyện hi sinh cuộc đời này để chăm sóc. Ở đâu đó trên góc ghế đá nơi công viên, anh thấy một cô bé nằm co ro trên ghế đá cùng với những vết thương tích, cô nằm ngủ một cách ngon lành. Anh ngồi gần cô, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé ấy, hôn lên trán cô một cách nhẹ nhàng ,anh không muốn đánh thức cô dạy, nhìn cô ngủ ngon giấc anh thấy ấm long và thương cô lắm.

Từ ngày hôm ấy cô cảm thấy yêu anh nhiều hơn, cô có động lực sống hơn và biết yêu cuộc sống nhiều hơn. Cô cảm thấy hạnh phúc khi được ở gần bên anh. Những lúc vui buồn cô đều có anh bên cạnh, chia sẻ và chăm sóc. Tình yêu của cô vừa mới chớm nỡ, cứ tưởng hạnh phúc sẽ đến với cô mãi mãi trên trong cuộc sống này . Lại có them một biến cố lại xảy đến với cô. Anh nhận được tin ông ngoại anh sắp mất, anh phải về nhà để chăm sóc ông ngoại và cũng như là nhìn mặt ông ngoại lần cuối. Anh bỏ mình cô ở lại nơi thị thành và nói rằng sẽ quay về nhanh thôi, đợi anh nhé! Và cô chờ anh, chờ anh trong từng hi vọng.

Anh về quê khoảng 3 tháng mà vẫn chưa liên lạc với cô, cô cũng không gọi điện thoại được cho anh. Cô rất muốn cho anh biết rằng cô đã có thai, muốn cho anh biết rằng cô và anh đã có con, và rất muốn biết anh sẽ như thế nào nếu như biết anh có con trai. Cô lại tiếp tục chờ đợi anh, đến giờ đã gần 9 tháng mà vẫn chưa có liên lạc của anh, lúc này cô mơí cảm thấy hụt hẫng và từ bỏ mọi tia hi vọng mong manh còn lại. Cô không giám nói với ba mẹ cô biết rằng cô đã có con với một người con trai cùng quê, vì sợ ba mẹ cô buồn, vì sợ họ tủi thân , nên cô đành dấu đi nỗi khổ của đứa con gái ngoan trong lòng, khống giám kể lệ với bất cứ ai.

Và ngày con cô chào đời cũng đã đến, được chị làm chung công ty thương tình nên chị đã dẫn cô đến bệnh viện và chăm sóc cho cô. Thì ra trên đời này vẫn có người tốt, cô nghĩ thế đấy. Nếu như biết cách sống với nhau thì sẽ dành được sự đáp trả của đối phương. Sống không chỉ để tồn tại mà còn là học cách yêu thương đùm bọc nhau trong mọi hoàn cảnh khó khăn.

Ngày con cô chào đời cô ẩm đứa bé trên tay với niềm hi vọng con cô sẽ có ba, và anh sẽ trở về bên cô, trở về với mái ấm gia đình và ngôi nhà yêu thương. Vì cuộc đời lắm gian truân, cô mong muốn cho con sau này sẽ có một cuộc sống tốt hơn, không gặp sóng gió, cô đặt tên cho con là “ Bình An’’ . Ẩm con trên tay mà lòng cô chua xót, thì ra tình cảm anh dành cho cô chỉ là hư ảo, chỉ là cô quá tin anh, cô đặt hết niềm tin còn lại trong cuộc sống này vào anh. Chẳng lẽ con người sống với nhau chỉ là thứ tình cảm giả dối, phải chăng trên đời không còn tình cảm chân thật hay sao? Những suy nghĩ ấy cứ quanh quẩn đầu cô, vì mới sinh con mệt cô ngủ lúc nào không hay.

Bất chợt một có một hình bóng thân quen xuất hiện tại trong phòng cô, vẫn khuôn mặt điển trai ấy, vẫn là đôi mắt và đôi bàn tay ấm áp ấy nắm lấy đôi bàn tay và hôn lên trán cô một cách nhẹ nhàng. Anh không từ bỏ cô, chẳng qua là vì việc gia đình anh không thể liên lạc với cô. Gia đình anh không cho phép anh sử dụng bất cứ phương tiện thông tin nào để anh có thể liên lạc với cô. Ngày mà anh thuyết phục được gia đình anh cũng là lúc anh không thể liên lạc được với cô, có lẽ vì quá hụt hẫng nên cô đã mất niềm tin vào anh, không muốn liên lạc với anh thêm lần nào nữa và cô đã thay đổi số điện thoại. Nhờ vô tình gặp được chị đã giúp đỡ cô, đưa cô vào bệnh viện anh mới biết được anh có con trái và người vợ yêu quý của anh đang lẻ loi, đang chờ anh suốt bao tháng năm ròng rã. Anh chạy vội đến bên cô, với sự vui mừng xúc động và đầy ngẹn ngào.

Trong giấc ngủ cô đang nắm tay của một ai đó, rất quen thuộc rất ấm áp, cô muốn lưu giữ cảm giấc này nhiều hơn thế nữa, cô không muốn đánh mất nó thêm lần nữa, cô nắm chặt và rất chặt đôi bàn tay của anh, cô cứ nghĩ rằng đó chỉ là giấc mơ nhưng khi nghe tiếng khóc của đưá con cô chợt bừng tỉnh và thấy tay cô đang nằm trọn vẹn vào lòng bàn tay to lớn của anh. Cô ôm anh vào lòng và khóc nức nở.

– Em cứ nghĩ anh từ bỏ em và đứa con mà ra đi, em cứ nghĩ anh không còn yêu em nữa, em cứ nghĩ cả đời em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh và chẳng bao giờ được gặp anh nữa.

Con gái nhỏ bé và yếu đuối lắm, trái tim họ rất mong manh chỉ cấn có một sự va chạm dù nhẹ thôi cũng đủ để làm tổn thương nó rồi. Phía sau nụ cười của người con gái luôn ẩn chứa nhiều niềm đau, họ cười đấy, họ hồn nhiên đấy, họ nhõng nhẽo với người yêu đấy và họ hay giận hờn đấy nhưng tất cả là vì họ muốn giữ lấy niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhất trong cuộc sống này. Đừng để trái tim nhỏ bé ấy tan thành mảnh vỡ. Vì họ yếu đuối nên cần sự chở che và đùm bọc yêu thương và biết lắng nghe từ phía người bên kia. Phía sau nụ cười của người con gái là niềm đau khi họ không còn niềm tin vào tình yêu đó nữa dù chỉ là mong manh, là niềm hạnh phúc khi họ nhận được niềm yêu thương, chở che và đùm bọc.

Asa Trương.

You might also like More from author

Leave A Reply

Your email address will not be published.